Chân dung người lính PCCC
Chuyện về “Người chăn lửa” (4/1/2018 16:28)

31/12/2017, đó là ngày không thể nào quên đối với chúng tôi – những phóng viên báo chí, bởi kể từ mốc thời gian ấy “Người chăn lửa” - nhân vật trong rất nhiều các phóng sự của chúng tôi nghĩ hưu sau 42 năm gắn bó với nghiệp lửa binh.

Tiếc nuối và hụt hẫng đó là cảm giác chung của chúng tôi. Thế là từ đây chúng tôi không còn cơ hội được nghe ông kể chuyện đời, chuyện nghề, không còn cơ hội ghi lại được những khoảnh khắc ông làm chỉ huy trưởng trong những trận quyết chiến với giặc lửa, giành lại tính mạng và tài sản cho nhân dân.

Chắc rồi chúng tôi sẽ khó tránh khỏi cảm giác trống vắng và thậm chí là nguội đi 1 ít lửa nghề khi vác máy chạy len lỏi trên hiện trường các vụ cháy mà không còn ông chỉ huy. Ừ, cũng chẳng thể trách được hay cố gắng sống khác đi được khi cảm xúc đó có được là do sự rung động rất thật của trái tim trước nhân cách và đạo đức của 1 con người như ông.

Trưởng thành từ Du kích xã Sơn Định, huyện Chợ Lách, tỉnh Bến Tre để rồi sau 42 năm cống hiến hết sức mình cho Đảng và ngành, đến tuổi nghỉ hưu, ông chưa 1 lần hối tiếc với nghề mình đã chọn. Dù là anh du kích trẻ tuổi hay khi đã trở thành Giám đốc, ông đều mang trong mình bản chất của 1 người nông dân. Chất phác, gần gũi và hết sức chân thành.

Chúng tôi đã ghi lại hàng nghìn thước phim, viết hàng trăm câu chuyện về cuộc đời của ông, thế nhưng đề tài về ông dường như là nguồn mạch vô tận đối với cánh phóng viên chúng tôi. Mỗi lần đặt bút viết về ông, dường như chúng tôi đều bắt gặp được cái tâm, cái tình của ông dành cho nghề chữa cháy - CNCH.

42 năm tham gia hàng nghìn vụ cháy, mỗi 1 vụ cháy đều để lại cho ông những bài học kinh nghiệm, đắt giá trong công tác chiến đấu mà qua đó ông nhận ra rằng: chữa cháy, CNCH không chỉ là một nghề mà còn là một nghiệp. Và đối với cuộc đời ông, nghề này đúng là cái nghiệp đã theo ông suốt 42 năm qua.

Trải lòng với chúng tôi sau những trận chiến đấu với giặc lửa, ông nói rằng: trong suốt đời binh nghiệp của mình, nỗi sợ lớn nhất của ông không phải là những hiểm nguy đang chờ đón, mà là sợ không cứu được các nạn nhân trong biển lửa, sợ phải nghe những tiếng nấc nghẹn ngào, đớn đau đến quặn thắt tim gan, sợ phải thấy những ánh mắt thất thần, nửa như cầu khẩn, nửa như van xin, nửa như hy vọng của những người bị mất đi người thân vì giặt lửa. Và nỗi ân hận lớn nhất của ông là khi đã cố hết sức nhưng không thể cứu được tính mạng và tài sản cho người dân. Ngoài ra tất cả đối với ông không có gì quan trọng, kể cả những lần ông thoát chết trong gang tấc khi đang chiến đấu với giặc lửa. 

Kiên cường là thế, nhưng cũng đã có lần ông thấy mình bất lực và đau đớn tột cùng khi chứng kiến hàng trăm cánh tay chìa ra vô vọng trong khói lửa chờ được cứu trong vụ cháy tòa nhà ITC ở trung tâm Quận 1. Khi đó ông là Phó Trưởng phòng – chỉ huy vụ cháy. Với trách nhiệm của mình, ông và đồng đội đã cố gắng hết sức mình nhưng cũng không bù đắp được những thiệt hại mà vụ cháy gây ra. Ông nói rằng những gì ông đã làm, chưa làm được và đã chứng kiến sẽ là những điều ông không bao giờ quên, không dám quên trong suốt cuộc đời. Ông coi đó là nỗi đau ám ảnh suốt cuộc đời, là bài học xương máu về công tác chỉ huy, mà giây phút đó ông đã "lực bất tòng tâm". Bởi vậy, dù đã 15 năm trôi qua, thế nhưng hễ có ai đó vô tình thôi nhắc lại 3 chữ “ITC” là sống mũi ông lại cay, khóe mắt ông lại ướt …

Chúng tôi đã rất nhiều lần hỏi ông, phải chăng ông là con người phi thường có tinh thần sắt đá? Ông cười rồi véo vào da thịt trên cánh tay mình thay cho câu trả lời. Chỉ thế thôi, chúng tôi đã hiểu được ông là người trần mắt thịt nhưng có lẽ chính lòng yêu nghề, tình yêu thương con người, lòng dũng cảm và tôi luyện qua thực tế công tác đã giúp ông có đủ sức mạnh để quên mình chiến đấu với giặc lửa, bảo vệ tính mạng và tài sản cho nhân dân như thế.

Có khi đang nói chuyện rôm rả với chúng tôi, bỗng dưng giọng ông chùng xuống, đôi mắt vốn dĩ tinh anh bỗng trở nên đượm buồn. Ông nhẹ giọng, các bạn không biết đâu, khi mình phải đứng ra chèo lái con thuyền sinh tử, được người ta đặt hết kỳ vọng, tính mạng vào tay mình thì đó là một áp lực, trách nhiệm lớn lắm, không thể nào làm hời hợt, làm cho qua được. Chính sự kỳ vọng ấy đã giúp mình luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ, sẵn sàng quên đi cả cái chết đang cận kề trước mắt.

Ông thường khuyên chúng tôi, sống hết mình và làm điều gì cũng phải hướng tới một sự trọn vẹn. Cuộc đời ông, nếu không có những đồng đội xung quanh, không có những đồng nghiệp xả thân vì cái chung thì ông khó mà trưởng thành được như ngày hôm nay.

 

Và quả đúng như thế thật, trong khi người ta tìm cách lao ra khỏi đám cháy thì ông cùng đồng đội phải tìm đủ mọi cách để lao vào với tâm thế khẩn trương, làm bằng mọi cách để cứu giúp mọi người kể cả hy sinh cả tính mạng. Có câu nói: "Lửa thử vàng, gian nan thử sức". Và Ông chính là người đã được "tôi luyện" qua lửa theo đúng nghĩa đen và trải qua gian nan cũng theo đúng nghĩa đen. Bởi vậy mà 42 năm trụ lại được với nghề, gắn bó với nghề thì ông quả là "thỏi vàng" thực sự.

Hội ngộ rồi chia ly, đó cũng chính là quy luật tự nhiên và tất yếu của cuộc đời, vẫn biết rằng đây là cuộc chia tay đã hẹn trước mà trong cuộc đời công tác ai cũng phải đến, nhưng cuộc chia tay này đối với cánh phóng viên chúng tôi sao kỳ lạ quá, chúng tôi cảm thấy xốn xang, bùi ngùi trong dạ. Cố nén mà không sao kìm nén được những giọt nước mắt tiếc nuối của người đi, kẻ ở.  Những giọt nước mắt vui mừng cho chuỗi những tháng ngày sợ tiếng chuông điện thoại réo vang, tiếng kẻng, tiếng còi của ông từ đây sẽ kết thúc.

Chúc cho ông - “Người chăn lửa” của lực lượng Cảnh sát PC&CC thành phố Hồ Chí Minh trở về bình yên với cuộc sống thanh nhàn, sống trọn vẹn trong vai trò của một người ông hiền từ và mẫu mực, một người cha giàu lòng yêu thương và đức độ, một người chồng đầy trách nhiệm trong mái ấm gia đình.

Phương Thanh

CÁC TIN BÀI KHÁC:
Hiển thị kết quả từ 1 - 20 trong 130 kết quả tìm kiếm.
Số tin trên 1 trang
Trang của 7

Xem tin theo ngày

Ngày
NỔI BẬT
  Bài học bổ ích trong công tác phòng cháy chữa cháy
  Tích cực phòng ngừa cháy, nổ tại cơ sở kinh doanh xăng dầu
  CAGV: Thực hiện nhiều nhiệm vụ thiết thực, hiệu quả trong và sau cơn bão Usagi
  CAQ3: Kiểm tra an toàn phòng cháy một số công trình xây dựng
  CAGV: Lưu ý về công tác an toàn PCCC trong dịp tết nguyên đán sắp tới
  Nhập nhiên liệu sai quy trình - nguy cơ gây cháy, nổ cao tại các cửa hàng xăng, dầu
  Một số tồn tại về an toàn PCCC tại Chung cư 590 Cách mạng tháng tám
  CAQGV: Triển khai biện pháp PCCC mùa khô từ cháy cỏ, rác
  Nghề nhà giáo và nghề chữa cháy, cứu nạn - cứu hộ
  Lực lượng PCCC cơ sở đóng vai trò quyết định hiệu quả của công tác chữa cháy
VIDEO CLIP
Hình ảnh hoạt động

 

Liên kết website

 

 

Số lượt truy cập
41278973
 

Trang chủ    |Liên hệ    |Hỏi đáp

 

Website Phòng Cảnh sát PC,CC&CN,CH (PC07) - CA TPHCM

Số 258 Trần Hưng Đạo, P. Nguyễn Cư Trinh, Quận 1, TP. Hồ Chí Minh
Số giấy phép: 13/GP-BC ICP của Bộ Thông tin & Truyền thông năm 2008
Số ĐT: (028) 39 20.09.96 & (028) 39 20.10.39 - Email: spccc@tphcm.gov.vn

Mọi tin, bài, hình ảnh, video clip, gửi đến Email: websitepccchcm@tphcm.gov.vn
®
Ghi rõ nguồn "114 CA TPHCM" khi sử dụng, phát hành lại thông tin từ Website này.